Mải miên man quên mất một điểm dừng
Trái tim gió … đôi lần … quên mất gió
Để chạnh buồn, em trách gió vô tâm.
Em có nghe lời ai trách gió
Mải miên man quên mất lối đi về
Trái tim gió liệu có còn trong gió
Để yêu thương ru ấm tiếng em cười.
Bảo mới thì chẳng phải, bảo cũ thì cũng không hẳn, bài thơ này nguyên là một comment ngẫu hứng của tớ bên nhà bạn Zip. Khi đọc bài của chị Hạnh, biết thêm nguồn cơn từ bên nhà của Chip, trong đầu tớ cũng chỉ mới gợn lên một ý tưởng ... nhưng đến khi đọc bài của Zip, nhất là cách Zip đặt tiêu đề "Lời nói gió ..." thì tự nhiên cái ý tưởng đó bật lên thành những câu thơ này. Phải nói thật là lúc đọc tiêu đề và ý thơ đầu tiên của tớ nó chạy theo hướng khác cơ, nhưng khi hoàn chỉnh thì ... nó như một lời xin lỗi của tớ thay cho gió, xin lỗi những người thân, những bạn bè mà đôi khi, những lời vô tâm của tớ làm mọi người chạnh buồn.