Hà Nội 1h44p ngày 11/10/10 tôi vừa đặt chân về đến nhà, việc đầu tiên muốn làm là chia sẻ những suy nghĩ này trước vận hội ngàn năm mà mình may mắn được tham gia! Nhờ một chút cơ duyên mà tôi may mắn được địa phương cử đi làm phục dịch viên của thành phố Hà Nội nhận việc chăm sóc, đảm bảo lộ trình , phục vụ quyền lợi cho các đại biểu cấp cao của 63 Tỉnh thành đến với thủ đô thân yêu, nơi lắng hồn núi sông, linh thiêng và hào hoa ♥ ♥ ♥
[caption id="" align="alignleft" width="180" caption=""Đồ nghề" được trang bị để lên đường làm nhiệm vụ"]
Sau vài ngày cơm bưng nước rót, một dạ hai vâng phục vụ cho đoàn đại biểu tỉnh Ninh Thuận, tôi cũng được nhiều những bổng rơi lộc vãi của chế độ thiết đãi chính khách, ngồi ăn tối tại Trung Tâm Hôi Nghị Quốc Gia trong khoảng khắc làm tôi quên đinh mình đang là thằng lính cà tàng xu lương chết đói, đi trong những chiếc xe đoàn khách có xe cảnh sát dẫn đường cũng tự huyễn hoặc mình cũng như các bác thét ra lửa, mửa ra tiền, liên thiên ra dự án... Nhưng đến ngày hôm nay, sau đêm hội "Biểu diễn nghệ thuật tổng hợp quy mô cấp Quốc gia" thì tôi thấy dâng lên trong mình một nỗi tủi nhục, một nỗi đớn đau khó có thể phôi phai!
Chắc hẳn nhiều bạn bè tôi có tấm vé vào sân Mỹ Đình xem văn nghệ lúc 19h30 ngày hôm nay, và cũng rất nhiều người bạn khác của tôi theo dõi đêm hội lịch sử này qua hệ thống truyền hình thực hiện được quảng bá và giới thiệu là sẽ bắt đầu vào hồi 20h00, tuy nhiên chương trình chỉ chạy những khung hình đầu tiên vào lúc 20h23phut đồng thời không có cảng quay đại biểu khán đài A ...và tôi muốn có đôi lời chia sẻ cùng các bạn!