Yêu em dẫu có sai lầm vẫn yêu
-----------------------------------
Trót yêu em trái tim thầm ngớ ngẩn
Phút dại khờ cũng ngượng nghịu làm thơ.
2 thg 5, 2011
Tin quá hóa ngu
Hai lần mang tật mất tiền mới đau.
Lần đầu một mắt bị đau
Khám xong cho thuốc tưởng đâu khỏi liền
Ai hay rước lấy muộn phiền
Khỏi đâu chẳng biết một liền thành hai
Kèm nhem suốt cả tháng dài
Tiền chi khắc phục mất vài tuần lương.
Tưởng rằng may rủi tai ương
Số đen lần đó chẳng lường lần sau
Lần hai bụng dạ quặn đau
Sỏi nằm niệu quản thận đau cả ngày
Tối đêm nhập viện nằm ngay
Khang trang phòng ốc, đủ đầy thuốc thang
Lương y từ mẫu tâm "vàng"
Tận tình phát cạc ý vàng lót tay
Vậy mà ngậm đắng nuốt cay
Biển treo tiến sỹ lại tay gà mờ
Bệnh nhân đâu biết mà ngờ
Tin vào bác sỹ nên giờ ... tiền ngu
Từ nay xin vái cả dù
Có đau sắp chết cũng từ bựa điên.
30 thg 4, 2011
Đánh dấu
Tặng em Giang*
Khoanh đi khoanh lại vòng tròn nhỏ (**)
Khe khẽ em cười "đánh dấu anh"
Cầm máu, kháng sinh ... em giành cả
"Đau thì ráng chịu, nhớ nha anh!!"
---------------------------------------------
* em Nguyễn Thị Giang: học viên lớp Điều dưỡng K3B4 Trường Trung cấp y dược Hà Nội, đang thực tập tốt nghiệp ở BV Xanh Pôn (HN).
** Test độ mẫn cảm với kháng sinh: tiêm một lượng nhỏ kháng sinh vào dưới da (thường là ở cẳng tay), sau đó khoanh đánh dấu để theo dõi xem có phản ứng bất thường hay không.
------------------------------
Kể lại thì câu chuyện này là khi tớ chuyển vào Xanh Pôn điều trị, cần phải lấy máu làm xét nghiệm, ban đầu là một em học viên khác nhưng do tớ thuộc loại ven chìm nên em đó tìm và lấy máu khó, em Giang mới làm hộ. Sau đó là mấy lần tiêm thuốc cầm máu và kháng sinh thì em ý cũng giành để tiêm vì mấy em khác tìm ven không ra. Còn khi làm test thử phản ứng với kháng sinh, em ý còn lấy bút tô đi tô lại cái vòng tròn đánh dấu và còn dặn "anh không được xóa đâu nhé". Hì hì .. thế là có ngay bài thơ này.
28 thg 4, 2011
Nằm viện
Một bịch ny lon lõng bõng vàng
Bốn bức tường xanh nhìn mãi chán
Thôi đành hồn vía thả lang thang